Chỉ có thời gian, chứ không phải lý luận, là có thể chữa được những vết thương lòng do ái tình gây ra.P. Syrus

Văn bản mới

Menu: Tin tức

Menu: Tài liệu


Open all | Close all

Thành viên

LH quảng cáo

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 85

Máy chủ tìm kiếm : 71

Khách viếng thăm : 14


Hôm nayHôm nay : 633

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 29059

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4465386

Trang nhất » Tin tức » Tin giáo dục

Tuyển tập những bài thơ hay dành tặng thầy cô nhân ngày 20/11

Thứ bảy - 02/11/2013 12:27
Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

Đến ngày 20/11, hàng loạt nhớ thương kỷ niệm về thầy cô lại ùa về. Từng lời nói, hình ảnh của các thầy cô hiện ra ngay trước mắt. Những hình ảnh đó có lẽ không bảo giờ mình quên được. Tự nhiên cảm thấy nhớ những cảm xúc yêu thương khi bị cô mắng vì không làm bài tập, thầy phạt khi mất trật tự trong lớp; nhớ những giọt mồ hôi của cô khi giảng bài cho chúng em... Ước gì được trở lại những ngày xưa ấy để được cảm ơn thầy cô, để được bày tỏ những cảm xúc của em lúc này. Giờ đây sau bao năm không gặp lại cảm thấy thật có lỗi vì chỉ nhớ đến thầy cô khi cái ngày này đến. Mong các thầy cô thứ lỗi cho em!

 

KHÔNG ĐỀ


Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.  

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,  

Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người. 

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…  

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.  

                           Nguyễn Thị Chí Mỹ 

 ----------------------------------------------------------------------
 

Tri thức ngày xưa trở lại đây,
Ân tình sâu nặng của cô thầy!
Người mang ánh sáng soi đời trẻ;
Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
Đò đến vinh quang nơi đất lạ;
Cám ơn người đã lái đò hay!
Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
Người đã giúp con vượt đắng cay!

                      Nguyễn Trung Dzũng


Thưa Thầy


Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa 

Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy 

                                    Tạ Nghi Lễ

----------------------------------------------------------------------
 

Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

                                          Nguyễn Quốc Đạt

----------------------------------------------------------------------

 

Con với thầy

Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi những lời động viên
Mỗi khi tôi lầm lỡ
Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

Qua buồn vui, qua những thăng trầm
Câu trả lời sáng lên lấp lánh
Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!
Từng bước một tôi bước
Với kỷ niệm thầy tôi...

                              Phạm Minh Dũng

Người lái đò

Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...  

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương. 

Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

                                        Thảo Nguyên

 
nhung bai tho hay nhan ngay 20/11
 ----------------------------------------------------------------------

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

                                           Đoàn Vị Thượng

---------------------------------------------------------------------- 
 
Một bài thơ ý nghĩa nói lên cảm xúc của người thầy

Xin lỗi các em

Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi
Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu
Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

                                          Trần Ngọc Hưởng

----------------------------------------------------------------------

Bụi phấn xa rồi

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ... xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

                                   Thái Mộng Trinh

----------------------------------------------------------------------
 

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

                             Trần Đăng Khoa

----------------------------------------------------------------------


Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

                                 Ngân Hoàng

----------------------------------------------------------------------
 

Khi thầy về hưu


Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! 

                                          Lá Me
Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa
Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học đc những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

----------------***-----------------

Mười bảy và thầy

Mười bảy năm tới trường,
Mười bảy năm vất vả
Thầy dạy dỗ chúng con.
Từ lúc còn chập chững,
Chưa biết đọc,biết viết
Nói năng còn chưa vững
Rồi nghịch phá lung tung.
Gieo bao nhiêu rắc rối
Rồi giả vờ không biết,
Làm thầy phải lo âu.

Mười bảy năm tới trường,
Mười bảy năm thầy dạy
Bao lẽ phải điều hay.
Dạy từ cách đi đứng,
Đến cách học nói năng.
Dạy chúng con tri thức,
Dạy lẽ phải tình thương.
Thầy dạy biết bao điều,
Giản dị mà ý nghĩa,
Cho mỗi đứa chúng con.

Và rồi hôm nay đây,
Mười bảy năm khôn lớn
Mười bảy năm con hiểu
Tình thương và tấm lòng
Mà thầy luôn dành tặng
Cho mỗi đứa chúng con.
Mười bảy năm tóc thầy
Bạc thêm mười bảy sợi
Già thêm mười bảy lần
Vì đàn con nghịch ngợm

Mười bảy năm con biết
Mười bảy ngày nhà giáo
Mười bảy những lời chúc
Con xin dành tặng thầy
Với mười bảy ý nghĩa
Rằng:mười bảy năm rồi
Con sẽ không quên được
Mười bảy lớp kiến thức
Con học được từ thầy
Một kho tàng tri thức
Và tấm lòng nhân ái…
Thầy đã dạy chúng con !

-----------------***-----------------


THĂM THẦY
Chớm đông em đến thăm thầy
Bồi hồi một dáng cao gầy tóc sương
Bẵng đi mấy chục năm trường
Lại nghe giọng nói thân thương thuở nào

Một đời dạy học thanh cao
Cầu kiều thầy bắc đường vào nhân gian
Phấn bao nhiêu bụi quá giang
Vở bao nhiêu chữ hành trang con người

Một đời tâm huyết buồn vui
Vườn ươm nhân thế đơm chồi nở hoa
Con thuyền bến lỡ khách qua
Sóng to gió cả gần xa vẫn chờ

Một đời rút ruột nhả tơ
Lặng thầm dậy sớm thức khuya mỗi ngày
Nắng mưa năm tháng vơi đầy
Làm sao trả được công thầy , thầy ơi !

Bốn mươi năm ấy qua rồi
Học trò giờ cũng qua thời tóc xanh
Còn nghe vang vọng vĩ thanh
Nảy gieo đều những tốt lành tình thâm ...
---------------***---------------
CÔ Ơi

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã…
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô ?!

-------------***-------------

Gặp lại Thầy

Con dừng lại phía hàng cây
Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
Trường xưa vẫn nét ngày nào
Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
Vẫn bao la một vòng tay
Đón con như thể chưa ngày cách xa
Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?”
Cái tên thấy gọi riêng con
Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
Ước mong con mãi không quên
“thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”
Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang
Ai quên đi chuyến đò ngang
Quên sao người lái thuyền sang bến đời

--------------***------------

TỰ NGẪM

Ngả nghiêng vòng xoáy thị trường
Người ta vẫn nói phi thương không giàu
Bán mua phố xá nát nhàu
Sảy chân vấp ngã , gục đầu đỏ đen
Nửa đời không biết bon chen
Đường đi không biết giẫm lên chân người
Đã quen nét đẹp cao vời
Bảng đen phấn trắng nhen ngời ánh mai
Gieo mầm mơ ước tương lai
Thật lòng con chữ dẫu ai chê nghèo
Vườn ươm mắt trẻ trong veo
Tâm tư không vướng bọt bèo nổi trôi
Bao niềm trăn trở khôn nguôi
Âm thầm mạch đất mà khơi mùa vàng
Rách - thơm, lành - sạch ta mang
Chống chèo giữa chốn nhân gian ồn ào
Nghề thầy -hai chữ thanh cao
Bạc tiền cũng chẳng thể nào bán mua !
Ấp iu mưa nắng bốn mùa
Vững vàng tay lái người đưa con đò
Sóng che chở mọi âu lo
Đếm tháng năm nhớ học trò thân yêu

Ai không ai dại trăm chiều
Ta giàu có ...bởi bao nhiêu tâm hồn !

-------------***------------



Bụi Phấn 2

Khi ngày mai em xa mái trường
thầy vẫn đứng bục giảng vấn vươn
viết bài học cuối còn giang dở
bảng đen lưu bóng thầy thân thương

Bụi rơi trắng hay nắng rọi vào
phấn một màu tóc thầy màu phấn
rơi bụi trần là màu của nắng
rơi trong nắng là phấn từ thầy

Có hạt nào còn lại nơi dây
bụi nào rơi mấy khi còn mãi
Rơi trên bảng tiếng thầy vọng lại
buc giảng còn lưu mãi bóng thầy

Có hạt nào còn lại nơi đây
bụi nào rơi mấy khi còn mãi
Rơi trên bảng là lời thầy giảng
tóc thầy vươn hy vọng ngày mai

Em vẫn nhớ mãi tiếng nói này
yêu những ngày tháng ở nơi dây
phứt giây trôi qua ko trở lại
này bạn thân oi!Nhanh lên nào

Thầy cô vẫn đón chào người mới
có ai lỡ quên phút ban đầu
bao giờ bạn rời xa nơi đấy
quên làm sao được dù ngày đầu

Ngày xưa yêu dấu hãy còn đây
thầy đã dạy cho bài học này
dạy tin vào mình tin cuộc sống
dỗ dành từ trong bài học hay

Cho ta phía trước con đường mới
em mong ngày em bước vào đời
bài học thầy cho em nên người
hay là hanh2 trang trong cuộc đời

Mai này em đứng giửa dòng đời
sau lưng lời thầy mãi còn đây
lớn lên rồi sao được thấy lại
người thầy trênh lớp của ngày nào

Làm sao ta cất bước đi được
có những ngày tháng ở Trấn Biên
bao giờ bạn lớn thêm chút nữa
quên làm sao được ngày đầu tiên

Ngày xưa yêu dấu hãy còn đây
thầy đã dạy cho bài học này
dạy tin vào mình tin cuộc sống
dổ dành từ trong bài học hay

Khi em cất bước xa mái trường
tuổi đời lúc ấy cũng lớn khôn
còn đâu năm tháng ngày xưa hỡi
thơ này xin gửi lại nơi đây

---------------***----------------

Cảm ơn cô thầy

qua rồi thời áo trắng tinh khôi
tôi trở về thăm mái trường xưa
trong một ngày nắng ấm
mái trường xưa vẫn còn đó
nhưng đã khác đi nhiều
thầy cô vẫn ngày ngày lên lớp
vẫn trong bài giang cũ
nhưng lại đem về bao diều hay
tôi đứng nhìn mái trương xưa
bồi hồi nhớ về bao kỉ niêm
nhớ khi thầy viết bài
nhớ từng lời cô giảng bái
cho tôi bao diều hay
tôi nhớ từng góc lớp
nơi tôi hay ngủ ngật
bị thầy nhéo tai hoài
bây giờ tôi đã lơn thêm
quay về mái trường xưa
gặp lai bao kỉ niệm vui buồn
thầy ơi, cô ơi em cảm ơn cô thầy
đã cho em bao nhiêu bài hoc hay
cho em cả một tương lai tươi sáng...

--------------***---------------

Buâng khuâng

Bâng khuâng đứng dưới sân trường
Nhặt cành phượng vĩ vấn vương cõi lòng
Bao kỷ niệm bao ước mong
Ngày mai tung cánh thỏa lòng bấy lâu

Ve kêu bỗng gợi chút sầu
Chút buồn lưu luyến luyến lưu bạn bè
Trường yêu một thủa trở tre
Thầy cô ơn nặng bạn bè nghĩa sâu

Thương thầy ngày tháng lo âu
Thương cô vất vả bạc đầu suy tư
Ơn như núi nghia như nguồn
Một đời cô tặng một đời thầy trao

--------------***-------------

Thầy Tôi !

"Công cha , nghĩa mẹ , ơn thầy
Không thầy dạy dỗ đố mày làm nên "
Thầy mãi là người em kính mến
Với lời răn , tiếng dạy dền dền
Những lúc em học tựa như sên
Thầy đã đến mang cho em hi vọng
" Hãy cố sống và vược qua thử thách
cuộc đời ta nằm ở bản thân ta"
Thầy dạy em đức tính thật thà
Không dối trá và tự mình kiểm điểm
Để chúng ta cùng hướng tới tương lai
Dẫu rằng biết chẳng có ngày mai
Cuộc đời thầy không co gì khấm khá
Từng giây phút thầy dâng cho đời cả
Giúp đỡ người bằng tất cả trái tim
Tình thầy trò biết bao là kỉ niệm
Thầy là người em kính mến thầy ơi !

-----------***----------

Kỉ niệm thời áo trắng

anh xa em xa cả tuổi học trò
xa mái trường góc phố lặng im
xa luôn những cành cây tiếng chim
rồi âm thầm ghi buồn vào nhật kí

anh nhớ lại những buổi chiều gió lộng
dưới sân trường rộn tiếng cười vui
quấn quýt bên nhau thành hội lớn
chiếc bàn tròn đã hẹn ước xa xôi

anh nhớ đến những tiết học trong giờ
những chuyện buồn vui ta thường có nhau
những kỉ niệm giấc mộng ngày sau
hay chỉ là 1 tình bạn cao quý

anh xa thầy xa cô xa tất cả
ướt mi buồn để nhớ về ngày xưa
nhớ thật nhiều ngày tung tăng đến lớp
tuổi học trò với bao chuyên thân thương

-------------***-----------



Một thời và mãi mãi

Tuổi học trò con đã đi qua
Ghi lại tim con một thời không chỉ là mưa nắng
Cũng không chỉ là mây hồng... áo trắng
Mà một thời sâu lắng nghĩa thầy cô
Bao tháng ngày long con vẫn băn khoăn

Có đơn vị nào cân đo tình nghĩa đó
Bao trắc trở cuộc đời con nhớ rõ
Lá chắn - Thầy cô - che chở cho chúng con
Con biết những điều thầm lặng lớn lao
Lại đến ngày vui lại thêm một tuổi đời sự phạm

Mãi tóc bạc lại bạc nhiều thêm nữa
Giáo án dày thêm kinh nghiệm giảng bài
Con xin được làm cô trò bé nhỏ
Của Thầy cô suốt cả cuộc đời
Trong giờ phút thiêng ngày hội lớn
Con nguyện trọn đời nối bước thầy cô.........

Câu thơ viết giữa sân trường
Tôi đi tìm lại lời thương đong đầy
Gửi vào một thủa thơ ngây
Nghe trong ký ức lời thầy rất xa
Viết thơ cho một mùa hoa
Bằng lăng nở tím như là ... nhớ thương

Ta về gửi suốt con đường
Bạn bè ở đấy tơ vương, mắt tìm
Viết về một thủa trong tim
Một thời ta đã đi tìm ... về đâu
Buồn vui thì rất đằm sâu
Thơ ai ghi vội ... một câu ... trên bàn!

Bây giờ gió đã miên man
Nhành bằng lăng tím nắng tàn ... nghiêng rơi
Ngập ngừng muốn nói ... lại thôi
Thầy cô ơi, bạn bè ơi ... bao người
Viết thơ gửi một nụ cười
Hôm qua ai đã làm đuôi áo hường!

Gửi lại một thủa thân thương
Thầy, cô, bè bạn, lớp, trường, hàng cây ....
Giã từ nhé, thủa thơ ngây
Con đường đi vọng ... lời thầy ... thiết tha ...

-------------***-------------

Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

------------***------------

NGƯỜI LÁI ĐÒ

Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

-------------***-------------

Tự Thú Với Thầy

Em lạ lẫm bước chân vào Đại học
Mặc áo sinh viên ngơ ngác giảng đường
Mắt kiếm tìm giữa bè bạn bốn phương
Bóng dáng thân thương bạn mình ngày ấy
Tìm đâu được, một mình, thôi thì vậy
Em tự tin kiêu hãnh, buổi ban đầu
Đã một thời bài luận được khen "sâu"
Phương trình toán em cho là đơn giản

Kiến thức con người, đâu là giới hạn ?
Em không tìm ra định luật bù trừ
Nên nghĩ mình sức học hẳn còn dư
Đâu biết được, ấy là thầy độ lượng !

Năm đầu tiên em ngỡ mình lạc hướng
Bài luận văn chỉ đủ điểm là cùng
Cảm ơn thầy, cuộc sống vẫn bao dung
Em chưa vấp nhưng hiểu mình nông cạn...

------------***------------
BỤI PHẤN XA RỒI

Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ ... xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!


------------***-----------
THẦY

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...


Thơ tặng Thầy Cô 20-11

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...

Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.

"MỘT VỚI MỘT..."
"Một với một là hai ..."
Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ
Để giờ đây thời gian như cơn gió
Nhẹ nhàng qua ... Tất cả xa rồi
Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng
Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng
Con đi học về còn chút nắng trên vai

Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai
Em đếm "một, hai" cất vào ký ức
Không tìm thấy cô qua từng dòng mực
Nhắm mắt đếm thầm cô về lại ... trên tay ...

GIỜ HỌC CUỐI
Lan Cao
Sân trường giờ học cuối
Cây phượng nở ngàn môi
Bao la nhìn mây trắng
Cháy rực trong men đời

Nôn nao giờ học cuối
Thầy kể chuyện văn thơ
Trò chép lời lưu niệm
Khúc khích cười trong mơ

Sân trường tung giấy vụn
Bàn ghế viết chia tay
Chú lao công quét rác
Cầm chổi rượt giấy bay

Ông thầy già đi tới
Nhìn lớp học đăm chiêu
Phút suy tư tuổi đỏ
Giờ tóc đã ban chiều

Chuông reo giờ học cuối
Chìm trong tiếng hoan hô
Chia tay thầy đứa khóc
Từng nhóm nhỏ hẹn hò

Trường tôi sao đẹp quá
Cây bông sứ rất già
Vẫn đơm hoa thơm ngát
Thầy ơi ! Con đi xa

Tan trường giờ học cuối
Thầy tóc trắng như hoa
Bông gốc già bông sứ
Hôn từng đứa con qua

NHỚ CÔ GIÁO TRƯỜNG LÀNG CŨ
Nguyễn Văn Thiên
Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

NGHE THẦY ĐỌC THƠ
Trần Đăng Khoa
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

Tác giả bài viết: Sưu tầm

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
Chỉ có thời gian, chứ không phải lý luận, là có thể chữa được những vết thương lòng do ái tình gây ra.P. Syrus

Văn bản điều hành





Gửi: Bài viết - Phần mềm



Thông tin thi TN THPT và tuyển sinh Đại học



Học Trực Tuyến

Liên kết




Thông báo khẩn

Thông báo nghỉ học phòng tránh dịch Covid-19

Trường THCS&THPT Võ Thị Sáu thông báo: Trong thời gian các em nghỉ phòng dịch bệnh Covid 19, PHHS nhắc các em thực hiện nghiêm chỉ thị của "Thủ tướng chính phủ", cụ thể: Không tập trung quá 2 người ngoài phạm vi công sở, trường học, bệnh viện, giữ khoảng cách tối thiểu 2m khi giao thiếp, hạn chế đi...

Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm đến vấn đề gì của Website

Phần mềm

Tin tức

Hình ảnh

Văn bản

Tất cả các ý kiến trên

QC

Trường THCS & THPT Võ Thị Sáu  -  Tỉnh Bình Phước
Đ/C: Phú Nghĩa - Bù Gia Mập - Bình Phước. ĐT (02713) 760 234; Email: vothisaucap23@gmail.com
Chịu trách nhiệm nội dung: Ông 
Bùi Xuân Nhật - Hiệu trưởng---TK và PT: Mai Văn Vượng-quocvuongbp@gmail.com - trên nền mã nguồn NukeViet

Copyright © 2011-2020 - Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Xem tốt nhất trên trình duyệt Firefox hoặc Chrome với độ phân giải 1024x768

Về đầu trang
 

Xem bản: Desktop | Mobile