1 quocvuong Email: quocvuongbp@gmail.com gửi đến Teacher-Student Email: vothisaucap23@gmail.com lời nhắn: Nhiệt liệt chào mừng Kỷ niệm 89 năm ngày phụ nữ Việt Nam (20/10/1930-20/10/2019)         
Tình bạn làm tăng gấp đôi niềm vui. Khi đến với bạn tôi, nó sẽ lan qua tôi, ngọn đèn của bạn tôi sáng lên bao nhiêu thì đèn của tôi cũng sáng lên bấy nhiêu.Robert South

Văn bản mới

Menu: Tin tức

Menu: Tài liệu


Open all | Close all

Thành viên

LH quảng cáo

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 8


Hôm nayHôm nay : 2

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 35539

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4686586

Trang nhất » Tin tức » Tin tức tổng hợp

Câu chuyện cảm động của nam sinh Quảng Ninh về cô giáo đã khuất

Thứ ba - 10/11/2015 08:17
Câu chuyện cảm động của nam sinh Quảng Ninh về cô giáo đã khuất

Câu chuyện cảm động của nam sinh Quảng Ninh về cô giáo đã khuất

Suốt 5 năm qua, trong lòng của cậu học trò vẫn canh cánh vì chưa nói được lời xin lỗi với cô giáo chủ nhiệm của mình.
Đến ngày Nhà giáo Việt Nam thiêng liêng 20/11, lòng tôi lại đau đớn nhớ đến cái ngày đó, ngày tôi nhận được tin cô giáo chủ nhiệm kính yêu của tôi, người cô mà tôi chưa kịp xin lỗi, đã ra đi mãi mãi. Đó là năm tôi học lớp 7, năm ấy cô bao nhiêu tuổi tôi cũng không nhớ nữa, chỉ nhớ cô có một khuôn mặt hiền hậu và sự dịu dàng cùng tấm lòng bao dung rất lớn.
Cô luôn luôn truyền cho chúng tôi những tình cảm tốt đẹp nhất, khai sáng tâm hồn chúng tôi. Cô còn rất tận tình giúp đỡ những bạn học kém và luôn động viên tất cả học sinh phải nỗ lực hơn nữa. Có lẽ vì vậy mà trong cả học kỳ I, tôi luôn là một học sinh xuất sắc của lớp.

(Ảnh kỷ niệm)
Nhưng mọi chuyện đều có thể xảy ra. Bước qua học kỳ hai, cô thường xuyên nghỉ dạy vì bị bệnh tim. Tôi không còn được nhận những sự chỉ dạy của cô nên càng ngày tôi càng sút kém trong học tập.
Tôi cảm thấy chán nản, không còn coi trọng việc học nữa. Và rồi, cái ngày ấy đã đến, cái ngày tôi trượt vào lỗi lầm không thể quên.
Hôm ấy, tôi bình thản bước vào trường thì gặp mấy cậu bạn học và rủ tôi đi chơi... Tôi cũng nghe theo lời thuyết phục hấp dẫn của mấy đứa bạn. Cả ngày hôm đó, tôi đi chơi rất vui vẻ. Hình ảnh của cô, của ba, của lớp học,… tất cả đều tan biến hết.
Ngày hôm sau, vừa vào lớp, cô đã gọi tôi lên để hỏi tại sao nghỉ học ngày hôm qua. Lúc đó tôi rất sợ hãi, tim đập thình thịch, tưởng chừng như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Dù rất sợ, tôi vẫn cố bình thản trả lời cô là nhà có việc bận nên nghỉ.
Lúc đó, đôi mắt nhỏ bé của tôi nhìn vào mắt cô, tôi có thể cảm nhận được điều gì đó rất lạ trong mắt cô. Linh cảm cho tôi biết là cô đã biết rằng tôi nói dối. Và rồi cả ngày hôm sau, tôi cứ bị ám ảnh mãi về những điều cô nói.
Tôi tự hỏi mình trả lời cô thế có đúng không và có ổn không. Nhưng rồi tôi tặc lưỡi: Mọi việc đã qua rồi, hãy cứ để nó qua đi, đằng nào cô cũng đâu có truy cứu. Những ý nghĩ ấy đã giúp tôi cảm thấy bình tĩnh hơn.
Cuối giờ, cô yêu cầu tôi viết một bản tường trình về việc nghỉ học của mình và đưa cho phụ huynh ký. Tôi lạnh hết cả xương sống khi nghĩ đến trận đòn nhừ tử của ba mẹ nếu biết mình trốn học.
… Lúc nhìn thấy bản tường trình, đôi mày cô cau lại, những vết hằng trên trán cũng sâu hơn. Cô từ từ đặt bản tường trình xuống và nhìn tôi: ‘Minh, đây có phải là chữ ký của ba em không?’.
Câu hỏi của cô khiến hơi thở của tôi nóng lên, sống mũi của tôi cay cay, nước mắt tôi chỉ chực ùa ra. Tôi chỉ muốn nói thật to với cô rằng: ‘Cô ơi, em biết lỗi của em rồi!’. Nhưng tôi đã kịp nén lại
‘Thưa cô, đây… đây chính là chữ ký của ba em!’
Khuôn mặt đầy hy vọng, chờ đợi của cô như tan biến, nhường chỗ cho sự thất vọng. Càng nhìn đôi mắt ấy, tôi lại càng đau đớn, nhưng tôi vẫn không đủ can đảm để nói ra sự thật.
… Chiều đó, cô nói tôi mời phụ huynh đến gặp cô. Bấy giờ, tôi mới ‘hồn lìa khỏi xác’.
Ba và cô đã nói chuyện gần mười lăm phút rồi. Chỉ có gần mười lăm phút nhưng tôi cảm tưởng như đã vài tiếng trôi qua vậy. Tôi đứng ngồi không yên, thấp thỏm, sợ hãi đến khôn cùng. Cuối cùng, ba tôi cũng bước ra.
Ba không nói gì cả, không la cũng chẳng mắng. Khuôn mặt ba trông rất buồn. Ba lặng đi, nhìn tôi một lát rồi nói: Con hãy suy nghĩ về những việc làm của mình đi. Ba bất ngờ và buồn về con quá!
Suốt đêm hôm ấy, tôi không tài nào chợp mắt được. Tôi cứ suy nghĩ, suy nghĩ mãi. Càng nghĩ tôi càng thấy ăn năn, hối hận.
Ba ơi, giá mà ba đánh con thật đau! Cô ơi, giá mà cô mắng con thật nhiều! Nếu được như thế thì con không phải day dứt, ân hận thế này.
Ngày mai, ngày 20/11, tôi sẽ nói với cô rằng: ‘Cô ơi, em xin lỗi cô nhiều lắm!’
Thế rồi, tôi đâu có ngờ chính sáng hôm ấy, buổi sáng mà người học trò đầy mặc cảm tội lỗi như tôi mong chờ được gặp cô để nói lời xin lỗi bằng cả tấm lòng, thì một tin sét đánh đã xé nát lòng tôi.
Đêm hôm qua, cô tôi đã ra đi. Một cơn đau tim đột ngột đã cướp đi mạng sống của cô tôi, khiến cô vĩnh viễn không bao giờ có thể nghe tôi nói lời xin lỗi được nữa.
Ngô Minh Chí, lớp 12A1, trường THPT Quảng Ninh (Quảng Ninh)
Nguồn: Học văn – Văn học
Theo T.T/Baodatviet.vn

Tác giả bài viết: QV

Nguồn tin: Theo T.T/Baodatviet.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
Trong tình yêu chúng ta khẳng định nhau chứ không phải thống trị nhau. Yêu đương không phải là thắng hay bại mà là nâng đỡ lẫn nhau.Tư tưởng phương Tây

Văn bản điều hành





Gửi: Bài viết - Phần mềm



Thông tin thi TN THPT và tuyển sinh Đại học



Học Trực Tuyến

Liên kết




Thông báo khẩn

Thông báo nghỉ học phòng tránh dịch Covid-19

Trường THCS&THPT Võ Thị Sáu thông báo: Trong thời gian các em nghỉ phòng dịch bệnh Covid 19, PHHS nhắc các em thực hiện nghiêm chỉ thị của "Thủ tướng chính phủ", cụ thể: Không tập trung quá 2 người ngoài phạm vi công sở, trường học, bệnh viện, giữ khoảng cách tối thiểu 2m khi giao thiếp, hạn chế đi...

Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm đến vấn đề gì của Website

Phần mềm

Tin tức

Hình ảnh

Văn bản

Tất cả các ý kiến trên

QC

Trường THCS & THPT Võ Thị Sáu  -  Tỉnh Bình Phước
Đ/C: Phú Nghĩa - Bù Gia Mập - Bình Phước. ĐT (02713) 760 234; Email: vothisaucap23@gmail.com
Chịu trách nhiệm nội dung: Ông 
Bùi Xuân Nhật - Hiệu trưởng---TK và PT: Mai Văn Vượng-quocvuongbp@gmail.com - trên nền mã nguồn NukeViet

Copyright © 2011-2020 - Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Xem tốt nhất trên trình duyệt Firefox hoặc Chrome với độ phân giải 1024x768

Về đầu trang
 

Xem bản: Desktop | Mobile